Sau lần đi biển đó tôi cho Vy đi khám ở bệnh viên nhi Hải Dương, chờ rất lâu mới đến lượt Vy khám, nó không ngồi yên, chạy lung tung khắp nơi, tôi không thể nào kiểm soát được nó. Bác sĩ nhìn Vy một lúc và hỏi tôi nhiều câu hỏi, sau đó đưa cho tôi kết luận: “Tự kỷ nặng rồi!”
Tôi hỏi bác sĩ:
– Giờ phải làm như thế nào hả chị?
Bác sĩ đáp:
– Về chơi với con, nói chuyện nhiều với nó và cho nó nhập viện để can thiệp!
Tôi về cũng làm theo lời bác sĩ dặn dò: tôi chơi ú òa với nó, nó không thèm đáp lại, tôi cứ nói cứ độc thoại một cách ngớ ngẩn. Tôi nghi ngờ những điều bác sĩ khuyên tôi.
Một tuần sau, chúng tôi lên Hà Nội, tôi được một phụ huynh giới thiệu đến bác sĩ X X X. Nhận được lịch hẹn khám chúng tôi đến rất đúng giờ, một bác sĩ khám tai, mũi họng, mắt cho nó sau đó vào phòng bác sĩ XXX khám. Lúc này nó vẫn chạy lăng xăng trong phòng, ngó nghiêng mọi chỗ. Bác sĩ khám tai, mũi họng làm nó không thích vì bị đè ngửa người ra khám, nó khóc, khóc rất to, khóc suốt đến lúc ra về. Hai tiếng đồng hồ làm việc với bác sĩ, nó không ngừng khóc, tôi chưa bao giờ thấy nó khóc to và nhiều như thế cả! Tôi cũng khóc theo nó, quặn đau vì thương sót con! Bác sĩ kết luận: Vận động phát triển bằng lứa tuổi, ngôn ngữ bằng trẻ 8 tháng tuổi, IQ chạm mức chậm phát triển. Tự kỷ mức độ trung bình – nặng.
Ra về hai vợ chồng không ai nói câu nào, trong lòng nặng trĩu lo âu. Tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi, tôi không muốn tin đó là sự thật, những hy vọng về tương lai của Vy giờ đã bị chặn lại bằng từ Tự kỷ! Nó mới hai tuổi, nó sẽ không có tuổi thơ, không thể đi học và không có tương lai. Tôi phải làm gì? Nếu nó không khỏi thì sao? Tôi sẽ nuôi nó cả đời? Tôi sẽ già và không ở với nó mãi mãi được, nó sẽ ra sao nếu không có tôi? Tôi dằn vặt mình như thế mà không nghĩ ra cách can thiệp cho con!
Sau một đêm thức trắng, ngày hôm sau tôi lao vào tìm “thuốc” để dạy con. Là một giáo viên mầm non nên tôi nắm khá tốt về chương trình giáo dục mầm non và có thể dạy các bé phát triển đạt với các chỉ số cuối độ tuổi tuy nhiên đối tượng là những trẻ phát triển bình thường, còn đối với con tôi không bình thường như thế này tôi loay loay mà không thể nào đạt được mục đích của một bài dạy. Nhiều lúc tôi thấy mình bất lực! Tôi bắt đầu quay lại tìm nguyên nhân, với cách nghĩ: Muốn chữa bệnh phải chữa tận gốc, phải biết nguyên nhân gì dẫn đến điều đó. Nhưng càng tìm hiểu nguyên nhân, tôi càng rối bời vì nó không giúp ích gì cho tôi và con tôi cũng không khá lên được một chút nào! Tôi bắt đầu quay sang tìm các bài tập để dạy con. Lúc này Vy ngày càng có những biểu hiện hành vi không bình thường: Cười khóc vô cớ, lúc nào cũng lao đầu về phía trước mà chạy, chưa bao giờ thấy nó thể hiện tình cảm, cảm xúc trên khuôn mặt như: vui buồn, tức giận, dỗi hờn… Tôi thèm được nhìn thấy một ánh mắt, một nụ cười của con nhưng điều đó thật hiếm hoi.
Một ngày tôi quay lại bệnh viện nhi Hải Dương, ở đó có 1 bác sĩ hẹn làm thủ tục nhập học cho Vy. Tôi đến đó làm thủ tục mất nửa ngày ở đó để hỏi rõ giờ học cho con. Nếu Vy học ở đó đồng nghĩa với việc tôi phải nghỉ việc để đưa đón con và chờ con học xong rồi đón nó về, điều này tôi không thể làm được vì nếu tôi không đi làm sẽ không có tiền đóng học phí. Tôi mất một tuần lang thang ở bệnh viện xem họ dạy gì để về dạy con, tôi thất vọng vì không học hỏi được điều gì ở đó.
Tôi lại tiếp tục hành trình đi tìm đường can thiệp cho con. Không hiểu sao tôi vô tình vào một trang web phòng tư vấn khám bệnh của bác sĩ Việt Nam định cư ở Mĩ, họ cho tôi rất nhiều lời khuyên và giới thiệu cho tôi bác sĩ Hoàng Duy Long- Florida- Mỹ. Tôi đã phần nào định hướng được đường đi cho con mình, tôi bắt đầu lên kế hoạch dạy Vy kể từ giây phút đó.
