Kinh nghiệm đằng sau các kỹ thuật
Tôi viết cuốn sách này để bạn có thể áp dụng các kinh nghiệm của tôi vì lợi ích của con em mình. Cuốn sách chứa đựng nhiều điều mà chúng ta gọi là tự kỷ từ bên trong: Một góc nhìn về các việc đang xảy ra với con bạn và những việc bạn có thể làm để xác định vấn đề cốt yếu của hội chứng rối loạn phổ tự kỷ. Thống tin này không giới hạn trong câu chuyện riêng của tôi hay trải nghiệm của tôi với James. Nó bao gồm kinh nghiệm làm việc với trẻ em và các gia đình trong suốt cuộc đời tôi và làm việc chuyên môn từ năm 1998, cùng với các hướng dẫn thực hiện đa dạng được tích lũy hàng thập kỷ của các chuyên viên tại ATCA. Đối với riêng mình, tôi đã dành hàng ngàn giờ làm việc cá nhân với hơn 200 trẻ trong phổ tự kỷ, làm việc chuyên sâu với hơn một ngàn gia đình, và có hơn 15.000 buổi diễn thuyết và giảng dạy. Và bây giờ, sau thời gian đảm nhiệm chức vụ CEO tại ATCA từ năm 2005 đến 2010, tôi đã trở thành Giám đốc Giáo dục Toàn cầu của trung tâm này. Có nhân viên kỳ cựu khác tại ATCA còn nhiều kinh nghiệm hơn cả tôi. Cha mẹ tôi đã giảng dạy về The Son-Rise Program khoảng 35 năm, và nhiều giảng viên kỳ cựu khác đã có kinh nghiệm 20 năm và hơn thế nữa. Họ đều đã làm việc với những gia đình đến từ nhiều nền văn hóa, mà có con em với nhiều chuẩn đoán khác nhau ở nhiều mức độ và các độ tuổi, từ trẻ em đến người lớn. Không phải là phóng đại nếu nói rằng, chưa từng có trường hợp nào mà họ chưa thấy qua. Kiến thức và kinh nghiệm của tất cả những cá nhân tận tụy này đến từ các nguyên tắc, chiến lược và kỹ thuật mà bạn sẽ đọc được trong cuốn sách. Đối với họ, làm việc với những gia đình không phải là một công việc hành chính, mà là cuộc sống. Ví dụ như chị cả của tôi, Bryn và chồng chị, William, đã làm việc cho ATCA hơn 20 năm. Nhưng tự kỷ cũng đã đến với họ theo một cách rất cá nhân – tôi không có ý nói đến việc Bryn có một cậu em trai tự kỷ là tôi. GAM. Khi Jade, đứa con gái của họ được hai tuổi, cô bé xuất hiện một loạt các hành vi tự kỷ. Cô bé khóc hàng giờ liền. Cô bé có rất ít khả năng ngôn ngữ. Cô bé hiếm khi tương tác bằng mắt và quan tâm tới người khác. Cô bé rất nhạy cảm với bất cứ tác động bên ngoài nào (ánh sáng, âm thanh) và la hét khi có bất kỳ âm thanh nào quá tải hay quá nhiều người nhìn cô bé. Cô bé không muốn bị chạm vào người. Cô bé dành hầu hết thời gian trong ngày để thực hiện các hành vi stim (hành vi tự kích thích), sẽ xếp đồ chơi thành hàng hay lắc một cái hộp chứa đầy liên tục xếp những hòn bi n bi nhỏ, sử dụng chính xác một chuyển động lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác. Who Bron và William thiết lần The Son-Pica Die thiết lập The Son-Rise Program® toàn thời gian cho con họ. Tôi bỏ công việc điều hành trung tâm giáo dục tại miền Nam California để trở về Massachusetts, tham gia chương trình của Jade và phụ giúp tại ATCA trong khoảng một năm. Về phần tôi, làm việc cùng Jade là một mốc quan trọng trong cuộc đời mình. Tôi thực sự không thể diễn đạt trải nghiệm này chỉ bằng từ ngữ.
Có hai điểm khiến khoảng thời gian của tôi cùng Jade trở nên vô cùng ý nghĩa. Đầu tiên là, dù có cả kinh nghiệm bản thân và chuyên môn, tôi vẫn không hiểu hết được trải nghiệm làm việc cùng một đứa trẻ đặc biệt và đưa The Son-Rise Program vào hoạt động cho đến khi tôi tham gia vào chương trình của Jade hết năm này đến năm khác. Khi tôi chứng kiến công việc căng thẳng. sự nỗ lực, óc sáng tạo và tình yêu thương mà Bryn và William dành cho Jade khi làm việc cùng bé, tôi đã hiểu sâu hơn, rộng hơn về những gì cha mẹ đã làm cho tôi. Tôi luôn luôn cảm tạ họ, nhưng không hiểu thấu đến tận tâm khảm cho đến lúc này. Một khía cạnh khác trong suốt trải nghiệm đã khiến tôi xúc động chính là bản thân Jade. Tôi đã có một khoảng thời gian tuyệt vời với cô bé! Cô bé thật đáng quý, và tôi luôn cảm thấy vinh hạnh khi được đặt chân vào thế giới của cô bé hết lần này đến lần khác. Tôi thấy rằng, khi ở cùng cô bé, tôi có thể biểu hiện khía cạnh đầy yêu thương, quan tâm và sáng tạo của bản thân. Mối liên kết xúc cảm này đã ảnh hưởng đến mọi khoảnh khắc mà tôi có với những đứa trẻ về sau. Dưới đây là những điều tôi đã ghi lại vào năm 1999 về một vài buổi học của The Son-Rise Program mà tôi trải qua cùng cô bé, diễn ra lần lượt trong một, hai năm. Tháng 9 năm 1998: Con thuyền nghiêng từ bên này sang bên kia khi nó trôi ra biển gợn sóng. Chỗ tôi ngồi chao đảo, nên rất khó giữ mình không ngã khỏi mạn thuyền. Tôi nhìn qua à sàn tàu về phía Jade, cô bé có vẻ như không bị ảnh hưởng bởi con thuyền xóc này, chặt hẹp và chòng chành. Cô bé tự ngồi vững ở chỗ của mình, nhìn chăm chăm vào thú nhồi bông (tên của nó là Ernie như trong Sesame Street) với nụ cười mỉm trên nét mặt dịu dàng.
Dưới những con mắt chưa qua đào tạo, con thuyền của chúng tôi có thể chỉ là một cái chăn tím vắt ngang trên một tấm thảm trắng, gối được dùng như một chỗ ngồi tạm thời, còn đầu kia là cái khăn choàng. Tuy nhiên, điều tôi quan tâm lúc này là chúng tôi đang ngồi trên một con tàu tình cờ băng ngang qua biển khơi với những người bạn Ernie và Cookie Monster. Trong một 1 Trước đó, Jade đã tự làm cho mình một chỗ ngồi lộng lẫy bằng những cái gối, và khi tôi hỏi cô bé có thể dùng vật gì để làm chỗ ngồi cho tôi, cô bé đã đặt một cái khăn choàng lên đùi tôi. Vậy đấy, mặc cho có chênh lệch rõ về độ lộng lẫy của những cái ghế ngồi, tôi vẫn cực kỳ hào hứng, không những về khoảng thời gian ở cùng nhau, mà còn về khoảng thời gian kéo dài 15 phút! Với tôi và Jade, cùng tham gia một trò chơi tương tác hơn một vài phút là điều cực kỳ hiếm và tôi đang tận hưởng trải nghiệm đó. N Jade đang dệt nên mối liên hệ với tôi ở thời điểm này, thỉnh thoảng cô bé nhìn vào tôi và nói, lúc khác nhìn chằm chằm và chơi với Ernie như thể tôi không ở đó. Thấy cô bé đang chơi với Ernie và không hứng thú với trò lái thuyền, tôi cầm lấy Cookie Monster và nói chyện với nó rất nhỏ nhưng đầy hứng thú. Thật chậm rãi, từ khóe mắt, tôi thấy Jade từ từ ngẩng đầu lên. Mắt cô bé nhìn vào tôi và trong một khoảnh khắc, chúng tôi đều ngồi đó, cầm con thú nhồi bông của mình và nhìn vào nhau. Sau đó con thuyền (tưởng tượng) tiếp tục lắc lư, tôi té nhào khỏi mạn thuyền. Jade tiếp tục nhìn tôi tò mò, tôi vươn người từ chỗ đang nắm và nhờ cô bé giúp mình leo trở lại thuyền. Cô bé quay đi và trở lại với trò chơi cùng Ernie. 11 Tháng 8 năm 1999: Con tàu xoay vòng quanh khi băng qua một xoáy nước của đại dương. Tôi bị ngã từ bên này sang bên khi theo chuyển động của con thuyền, tôi liếc nhìn Jade, có bé cũng vậy, lúc là vòng quanh trên tàu, Jade nói: “Con tàu này lúc l dưới nước, Raun. Chúng ta đang trên mặt nước Tôi đáp lại khi đang lâu nước biển dính trên mặt: “Đây này Jade, hãy phủ cái khăn này qua người để chúng ta không bị ướt hết” Cô bé cầm lấy cái khăn và phủ qua người. “Chủ có thể đến đây, Raun. Đến gần chỗ cháu nè” Tôi run lấy bấy dưới tấm khăn cạnh cô bé, và cô bé quàng cánh tay qua người tôi không chút chần chừ. Tôi liền nói đầy biết ơn: “Cảm ơn Jade. Cháu là người bạn tốt”. Jade cười với tôi. Tôi hiếm khi có thể kìm lại sự thích thú của bản thân. lade trở nên rất dịu dàng, rất tình cảm, rất tương tác. Hơn nữa, cả hai đã chơi trò này hơn một tiếng! Bất thình lình, một cơn sóng ập tới và vào con thuyền, khiến tôi lên khỏi mạn tàu. tôi của Và “Này Jade! Chú đang ở dưới nước. Cháu giúp chú lên khỏi mặt nước được không? Cháu giúp chú trở lại thuyền được không?” Tôi vươn người khỏi tấm nệm, và nắm lấy tôi bằng cả hai tay và kéo tôi trở lại thuyền! cô bé tôi đến ww “Cảm ơn vì đã giúp chú, Jade – tuyệt vời! Phù! Jade nhìn tôi thắc mắc: “Sao chú nói phù”?” Chỉ là một câu hỏi đơn giản, nhưng đã làm tôi phải suy nghĩ.
Jade giúp tôi leo lên thuyền của cô bé…
– Chúng ta đang giúp cô bé leo lên thuyền của chúng ta… .
Cũng như cha mẹ giúp tôi leo lên thuyền của họ nhiều năm trước. Thật nhiều khoảng cách đã được vượt qua. Thật nhiều người đứng chung một phía.
– Thật là một hành trình với một cô bé. Sao tôi có thể không nói “phù” cơ chứ? Jade tiến triển chậm hơn tôi, nhưng cô bé đã thực sự tiến triển. Năm năm sau, chương trình dành cho cô bé kết thúc. Bây giờ Jade đã là một cô gái trẻ có nhiều bạn bè và óc hài hước tuyệt vời, bạn sẽ không thể biết được quá khứ độc đáo và đặc biệt của cô bé. Bây giờ, chẳng ai trách bạn khi nghĩ có thể Jade đã có tiền sử chẩn đoán tự kỷ sai bởi cô bé là họ hàng với tôi. Hơn nữa, có lẽ cô bé có khả năng hồi phục cao hơn vì chúng tôi có cùng một lí do. Tuy nhiên, bạn chỉ có thể nghĩ vậy nếu bỏ lỡ một chi tiết rất quan trọng của câu chuyện: Bryn và William nhận nuôi Jade khi cô bé mới tám tuần tuổi. Mãi đến hai năm sau cô bé mới bắt đầu có dấu hiệu mắc chứng tự kỷ. Điều đó không đáng kinh ngạc sao?
(Hãy xem thêm các chi tiết về chuyện của Jade tại www.autismbreakthrough.com/chapteri). Vì thế, hãy luôn hy vọng vào con mình dù bạn đã nghe gì đi nữa. Tất nhiên, những người không biết con sẽ chỉ thấy những gì bé chưa thể hiện, và họ sẽ nói như thể họ biết những điều bé không thể thực hiện. Nhưng bạn là cha mẹ. Chỉ bạn mới có đầy tình yêu thương, ở bên cả đời và trải nghiệm hàng ngày với con. Đôi lúc bạn có thể thấy chán nản hoặc bị hụt hơi, nhưng không gì có thể thay đổi sự thật rằng, bạn không chỉ cùng con trên một con đường, bạn chính là con đường của con. Lí do duy nhất mà tôi có thể viết những dòng này ngày hôm nay là nhờ cha mẹ đã tin tưởng vào tôi khi chẳng ai trên thế giới này tin. Vậy nên bạn cần phải tin tưởng con mình tuyệt đối và không cần phải thấy áy náy. Bạn có quyền hy vọng vào con, để thấy tiềm năng trong con và muốn nhiều hơn cho con. Tôi vẫn thường thấy sửng sốt khi nhiều người hăm hở và chân thành nói với các bậc phụ huynh của trẻ tự kỷ về “Hy vọng viễn vông”. Tôi luôn cảm thấy bối rối khi họ nghĩ hy vọng này có hại cho trẻ. Ai có quyền quyết định rằng, một câu nói của người đời lại tốt hơn một trái tim rộng mở hay một cánh tay dang rộng? Lời cuối cùng là: Hy vọng dẫn đến hành động. Không có hành động, chẳng có đứa trẻ nào được giúp đỡ cả. Tôi nghe người ta phàn nàn về Hy vọng viễn vông, nhưng tôi chưa bao giờ thấy ai lo lắng về những bi quan sai lầm. Có một điều được chấp nhận rộng rãi là, chúng ta không muốn bất cứ ai hứa một kết quả cụ thể cho một đứa trẻ tự kỷ theo thời gian. Vậy thì, tại sao chúng ta nghe theo những lời cam kết về những gì trẻ sẽ không bao giờ làm được? Tại sao việc nói với cha mẹ trẻ về những điều sẽ không xảy ra cho trẻ khi trẻ bốn tuổi, mười tuổi, 15 tuổi hơn sáu thập kỷ nữa thì hoàn toàn hợp lý, nhưng trao cho những đứa trẻ đó một cơ hội thì lại là hy vọng viễn vông? Bất kỳ ai đang đọc cuốn sách này ngay bây giờ đều biết, nếu có một vấn đề mà các gia đình có con em tự kỷ phải đối mặt trong xã hội này, đó chắc chắn không phải là họ đang có quá nhiều hy vọng vào con em mình. Tất nhiên, không ai biết trước bọn trẻ sẽ đạt được những gì. Nhưng đừng quyết định trước những điều chúng sẽ không thể đạt được. Hãy cho chúng mọi cơ hội. Cùng nhau, chúng ta sẽ dành những trang còn lại thực hiện điều đó.
Trích từ cuốn “VƯỢT QUA CHỨNG TỰ KỶ Với THE SON – RISE PROGRAM” của tác giả: Raun K.Kaufman.
•Nội dung video ko minh họa cho bài viết trên:
Sách nói TÔI DẠY CON TỰ KỶ NHƯ THẾ – Ths Khánh Vân:
Phần 1: https://youtu.be/7ivQwiT8vkk
Phần 2: https://youtu.be/mcEpOKeVq4c
Phần 3: https://youtu.be/EQx0Z9hPJPQ
Phần 4: https://youtu.be/Oex27z4Xx_E
Phần 5: https://youtu.be/rxuHZdvBA20
Phần 6: https://youtu.be/LCJJ5ceklSA
Phần 7: https://youtu.be/x-b5yXUduhM
Để nhận giáo án dạy con ở nhà bạn liên hệ •ThS Khánh Vân – zalo: 0833985257
•Fanpage DẠY CON CHẬM NÓI: https://www.facebook.com/ToiDayConTuKy?mibextid=LQQJ4d
