Tôi là một cô giáo mầm non, cách đây nhiều năm tôi không hề biết đến 2 chữ Tự Kỷ, chỉ thấy ở trường có một số trẻ bất bình thường, hay la hét, ăn vạ, tự làm tổn thương mình, hay có những cháu nhại lại câu hỏi của người lớn, tự nói lải nhải một mình những câu vô nghĩa… Những đứa trẻ đó giờ ra sao tôi cũng không biết nữa, chỉ biết rằng Tự kỷ là một cái gì đó rất xa lạ với tôi lúc đó. Thời gian cứ thế trôi qua, nếu như tôi không lấy chồng và có con thì chắc chắn tôi cũng không mấy quan tâm đến Tự kỷ để làm gì! Và giờ tôi rất quan tâm đến nó! Bởi chính con tôi bị Tự kỷ! Thật trớ trêu!
Con tôi, một bé gái xinh xắn, bụ bẫm và đáng yêu, 16 tháng tuổi con lúc nào cũng chạy lao đầu về phía trước, không biết chỉ trỏ bằng ngón tay, không phản xạ với tiếng gọi, thích xem quạt trần quay, tự quay tròn, không nghe hiểu ngôn ngữ dù là một từ đơn giản nhất! đồ ăn tôi đều phải ninh nhừ xay nhuyễn để cho bé nuốt chửng. Tuy những biểu hiện của con như vậy nhưng tôi luôn tự an ủi mình rằng: Nó chậm hơn các bạn một chút thôi, lớn lên con sẽ tự biết tất cả! Thế nhưng lớn lên chút nữa lúc con 24 tháng tuổi càng ngày các biểu hiện càng nặng nề hơn: con hay cáu gắt, hờn dỗi, ăn vạ một cách vô cớ, ánh mắt vô hồn, tiếng cười khanh khách vô cảm… tôi bắt đầu thấy lo lắng khi mọi người nói với tôi tình trạng “ không bình thường” của con. Hai chữ Tự kỷ bắt đầu đe dọa đến cuộc sống của gia đình nhỏ của tôi khi bác sĩ kết luật “Tự kỷ”. Tôi rơi vào vực thẳm của sự tuyệt vọng, chán nản, và có lúc thoáng nghĩ đến cái chết…
Tôi cố gắng chơi với con nhiều hơn, trò chuyện nhiều hơn nhưng càng chơi với con tôi càng cảm thấy tuyệt vọng: Tôi dạy con chơi ú òa, con cứ chạy đi chỗ khác không chơi cùng tôi, tôi chơi tung bóng với con, con ném bóng đi chỗ khác, con lao ra ngoài đường không hề biết sợ hãi bất cứ ai, bất cứ điều gì… Cuộc chiến với Tự kỷ đã làm gia đình tôi không còn vui vẻ như trước. Nghĩ đến tương lai của con tôi thấy trùng lòng, tôi đã thức trắng bao đêm chỉ khóc, thương cho con thương cho chính mình. Chặng đường can thiệp cho con trong suốt 4 năm trời không thể kể hết trong một trang giấy, nhưng những lời nói của những người xung quanh về tôi là một người mẹ “ tàn nhẫn” hay là một người mẹ “ tuyệt vời” với tôi vẫn còn nguyên trong trí nhớ. Tôi rất “ tàn nhẫn” với con, tôi đã mặc kệ cho con khóc hàng tiếng đồng hồ; tôi cho con trải nghiệm với cả ớt, bạc hà, cảm nhận với nước đá, nước nóng …, cùng con chơi đến cùng một trò chơi mới chuyển sang trò chơi khác… Bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu tôi đều dạy con. Tôi cũng thật “tàn nhẫn” khi để cho tất cả mọi người biết con tôi bị Tự kỷ, và luôn nhờ vả họ giúp tôi dạy con theo cách của tôi. Những năm tháng vất vả đó đã được đền đáp khi con tôi bắt đầu nói từ đầu tiên, rồi biết nói câu đơn, biết giao tiếp như những đứa trẻ khác. Tôi không những “ tàn nhẫn” tôi còn là một người mẹ “ tham lam”, tôi “ tham lam” tìm tòi học hỏi tất cả các chương trình học Giáo dục sớm, chương trình phát triển tư duy cho trẻ để dạy cho con chỉ để có một ước muốn con tôi có thể phát triển bình thường như những đứa trẻ khác, và giờ đây tôi cảm thấy mãn nguyện với những gì mình có và mình làm cho con. Tự kỷ sẽ là gánh nặng cho gia đình nếu chính những người bố người mẹ không lao vào cuộc chiến.

