1.Không nên nhìn chăm chăm vào con
Khi bạn bắt đầu, dừng nhìn chăm chăm vào con hay cử hai giày lại nhìn con một lần. Hãy thực sự chủ tâm vào những gì bạn đang làm. Hãy nhớ là, không phải bạn cố gắng để chứng minh bạn có thể bắt chước; mà bạn đang cùng tham gia với con các hoạt động mà con yêu thích.
2. Không nên ở quá gần, hoặc xen vào không gian riêng của con
Ngay từ đầu, đó là một phần lý do mà con thực hiện hành vì ism, để tránh bị làm phiền! Bạn muốn con có một chút không gian. Nếu con ngồi xuống, thì sau đó, bạn cũng ngồi xuống, nhưng ngồi cách con vài cm. Nếu con đang đứng hoặc đi tới đi lui, thì bạn cũng đứng hoặc đi tới lui, nhưng dừng chen ngay trước con.
3.Không nên lấy đồ chơi của con
Nếu con đang xếp những chiếc xe ô tô màu xanh lá cây nhỏ thành hàng, thì sau đó, dù bạn làm bất cứ điều gì, cũng không nên lấy những chiếc xe màu xanh của con để xếp. Vàng, đúng vậy, bạn phải sử dụng những cái mà con không thích dùng. Nếu con thích sử dụng những chiếc xe màu xanh lá cây sáng bóng và không quan tâm đến những chiếc xe màu vàng, cũ và bị vỡ, thì tất cả những chiếc đó là phần của bạn! Sử dụng cùng một loại đồ dùng mà con đang sử dụng, nhưng không phải là những đồ mà con đang thật sự dùng.
4.Điều quan trọng nhất: Đừng cố gắng để thay đổi hành vi của con theo bất kỳ cách nào
Đây là sai lầm lớn nhất mà mọi người mắc phải, và là sai lầm gây hại nhất đối với toàn bộ quá trình hòa mình. Con bạn rất thông minh. Nếu bạn cố gắng sử dụng việc hòa mình như là một cách để bắt con làm khác đi, thay đổi, hay chấm dứt hành vi của con, thì con sẽ thấy ngay điều đó, và toàn bộ hoạt động hòa mình của bạn trở nên vô ích. Điều này có nghĩa là, đừng nói: “Này con yêu, hãy nhìn mẹ này!” Đừng cố yêu cầu con cầm lấy xe của mình và đua với chiếc xe của bạn. Và cũng đừng dùng chiêu trò để cố gắng có được sự chú ý của con.
Điểm cuối cùng này rất đáng được thảo luận thêm. Tôi có thể hiểu được, ví dụ, nếu bạn hỏi: “Tôi tưởng anh nói rằng, hoạt động hòa mình sẽ khiến con tôi trở nên quan tâm nhiều hơn đến tôi và những người khác, con tôi sẽ nhìn và tương tác nhiều hơn, và con tôi cũng sẽ ít có hành vi ism hơn. Vậy tại sao bây giờ anh nói không nên sử dụng hoạt động hòa mình để cố gắng thay đổi những gì con tôi đang làm?”
Một câu hỏi hoàn toàn hợp lý. Câu trả lời chính là kết quả của quá trình hòa mình, tức sự tương tác do trẻ khởi xướng (điều thực tế sẽ thay thế hành vi ism). Một đặc điểm chính của chứng tự kỷ là thiếu những tương tác xã hội, dạng tương tác do đứa trẻ chủ động khởi xướng và vì đứa trẻ mong muốn.
Một trong những yếu tố làm The Son-Rise Program độc đáo là tập trung vào việc phát triển khả năng khởi xướng các tương tác xã hội trong mỗi đứa trẻ. Chúng tôi muốn bước vào thế giới của trẻ, chờ trẻ tự nguyện bắt đầu tương tác, và sau đó (chỉ sau đó) mới sử dụng sự tương tác đó để mời gọi trẻ giao tiếp, kéo dài và đẩy mạnh sự tương tác nhiều hơn.
Chúng ta muốn con cái đứng về cùng phía với chúng ta. Cách duy nhất để đạt được điều đó là hòa mình cùng con trong thế giới của chúng cho đến khi con hòa mình trong thế giới của chúng ta. Điều này đơn giản là không thể ép buộc.
Hòa mình một cách chính xác có nghĩa là bạn hòa mình cho đến khi trẻ ngừng những hành vi ism một cách tự nguyện và nhìn bạn hoặc tiếp cận bạn theo một cách nào đó. Nó không có nghĩa là bạn dành 15 phút để hòa mình, rồi hết giờ thì trẻ phải làm theo ý bạn. Việc hòa mình kéo dài bao lâu được xác định bởi trẻ, chứ không phải bạn. Đó là mấu chốt của vấn đề.
Điều thú vị là, trong vài năm qua, một số phương pháp điều trị tự kỷ đã tìm cách áp dụng The Son-Rise Program bằng cách hòa mình để tạo ra tương tác. Vấn đề là, những phương pháp này vẫn chưa giải quyết được tới cùng bởi họ cố gắng áp dụng việc hòa mình mà không hiểu nó. (Thật trớ trêu, khi họ cố gắng sao chép hoặc bắt chước một cái gì đó mà không hiểu về nó, đó cũng là một sai lầm chung mà chúng ta mắc phải khi chỉ đơn thuần tìm cách sao chép hoặc bắt chước những đứa trẻ). Tôi đã nhìn thấy các chương trình mà bọn trẻ được “hòa mình” trong một khoảng thời gian – được quyết định bởi bác sĩ trị liệu. Vừa có chút tiến bộ, thì trị liệu viên cố gắng lái đứa trẻ sang các hoạt động khác mang tính tương tác hơn ngay lập tức. (Đây là trường hợp áp dụng khả thi nhất. Với nhiều phương pháp trị liệu, hầu như không có phần nào liên quan tới việc tham gia vào thế giới của trẻ).
Và đây là nơi sự hiểu biết đích thực về kỹ thuật hòa mình (trong lĩnh vực tự kỷ) thực sự phát huy tác dụng. Hòa mình không phải là một mánh khóe chúng ta sử dụng để “lén lút” đưa con mình vào một hoạt động hoặc hành vi khác đi. Hòa mình là cách mà chúng ta cho phép con tạo được một mối liên kết với chúng ta. Chúng tôi nhận thấy những đứa trẻ trở nên quan tâm nhiều hơn đến chúng ta, nhìn chúng ta nhiều hơn và hành vi ism ít hơn khi chúng ta hòa mình. Trẻ tự lựa chọn làm những việc này – do trẻ tự khởi xướng. Sau khi trẻ gắn kết với chúng ta, tin tưởng chúng ta và cảm thấy an toàn với chúng ta – những điều mà trẻ thể hiện bằng cách chủ động tương tác với chúng ta- sau đó chúng ta có thể thử thách trẻ làm và học hỏi những điều mới, những điều mà sẽ được đề cập tới trong các chương tiếp theo…(Trước giờ ngủ, trường hợp ngoại lệ trong hoạt động hoà bình, bắt tay thực hiện, nguồn thông tin trực tuyến, điểm bắt đầu,…)
Trích từ cuốn “VƯỢT QUA CHỨNG TỰ KỶ Với THE SON – RISE PROGRAM” của tác giả: Raun K.Kaufman.
•Nội dung video ko minh họa cho bài viết trên:
Sách nói TÔI DẠY CON TỰ KỶ NHƯ THẾ – Ths Khánh Vân:
Phần 1: https://youtu.be/7ivQwiT8vkk
Phần 2: https://youtu.be/mcEpOKeVq4c
Phần 3: https://youtu.be/EQx0Z9hPJPQ
Phần 4: https://youtu.be/Oex27z4Xx_E
Phần 5: https://youtu.be/rxuHZdvBA20
Phần 6: https://youtu.be/LCJJ5ceklSA
Phần 7: https://youtu.be/x-b5yXUduhM
Để nhận giáo án dạy con ở nhà bạn liên hệ
•ThS Khánh Vân – zalo: 0833985257
•Fanpage DẠY CON CHẬM NÓI: https://www.facebook.com/ToiDayConTuKy?mibextid=LQQJ4d
