Cuộc sống sau tự kỷ
Sau khi hồi phục từ hội chứng tự kỷ, tôi đi học ở những trường bình thường, nhưng giáo viên và bạn bè không hề biết về quá khứ của tôi trừ phi tôi nói ra. Điều đó thật tốt, bởi tôi chỉ nổi tiếng tại ATCA, chứ cực bình thường so với các bạn đồng trang lứa.
Tôi đã là một đứa trẻ rất hòa đồng và có mối quan hệ bạn bè khá rộng. Về mặt học tập, mọi việc cũng diễn ra khá thuận lợi. Tôi học ở một trường địa phương khi lớn, nhưng sau đó tôi đã học ba năm Trung học ở một ngôi trường dự bị rất khắt khe về học thuật.
Trong suốt quãng thời gian này, tôi thực sự không nghĩ nhiều về quá khứ tự kỷ của mình. Mặc dù vậy, thi thoảng nó vẫn làm tôi dao động.
Trong buổi tiệc năm cấp 3, tôi và vài người bạn mặc comple, chọn bạn hẹn và hùn tiền tiết kiệm thuê một chiếc limousine màu trắng có mui xe mở ra được. Chúng tôi nghĩ sẽ thật tuyệt khi đứng trên chỗ ngồi với nửa thân mình nhô ra khỏi mui xe để đến trường.
– đêm cuối
Buổi tối trước lễ tốt nghiệp, tôi nhớ đã cảm thấy rất hạnh phúc, rất hào hứng, nhưng hơi đăm chiêu. Đây cùng của thời học sinh. Tôi có hai người bạn thân ở trên xe, cùng với những cô bạn mà chúng tôi có cảm tình và một đêm thật vui vẻ sắp đến. Và tôi biết mình sắp trải qua thời niên thiếu của mình, những người bạn cũ, kỷ niệm cấp ba. Vào mùa thu, tôi sẽ đi học đại học.
Khi đang say nồng trong những cảm xúc này suốt buổi tối, bất chợt tôi nhận ra không một điều nào trong những điều trên sẽ thành hiện thực, nếu không nhờ những gì cha mẹ tôi đã thực hiện để giúp tôi – sẽ chẳng có buổi tiệc hay những năm trước đó, chẳng có bạn bè hay những trận đấu tennis mà tôi tham gia, chẳng có lớp học hay những buổi đi chơi cuối tuần với gia đình, chẳng có nụ hôn đầu hay bài kiểm tra cuối kì. Tôi phải nín thở vì ảnh hưởng to lớn của những điều đó. Trong một khoảnh khắc, tôi bị nhấn chìm bởi cảm giác cuộc đời tôi có thể sẽ khác như thế nào.
Rồi những người bạn gọi tôi và tôi bỏ lại những suy nghĩ này và quay về với cuộc sống của mình, tận hưởng buổi tiệc, như hàng triệu đứa trẻ khác trên khắp đất nước.
Bốn năm sau, tôi tốt nghiệp chuyên ngành Đạo đức Y sinh của Đại học Brown. Tôi dành năm thứ 3 để tham gia vào chương trình trao đổi sinh viên của Đại học Stockholm tại Thụy Điển và sau khi tốt nghiệp, tôi có visa làm việc, nên đã dành 1 năm ở tại London của Anh và Cork của Ireland.
Tại Cork, tôi liên kết với một gia đình có con trai tự kỷ và tình nguyện tham gia vào The Son-Rise Program® của gia đình họ trong một thời gian. Mối liên hệ này là một minh chứng đặc biệt quan trọng, bởi vì bảy năm sau, tôi có thể giúp đỡ người mẹ trong gia đình này, người được chẩn đoán là ung thư xương và phổi, chỉ còn 5% cơ hội sống. (Đó là 10 năm trước, và bây giờ bà ấy không còn ung thư và có sức khỏe rất tốt – Lại thêm một ví dụ khác về việc không quá chăm chăm vào các tiên đoán sẽ có ích như thế nào).
Trong suốt thời gian đại học và sau đó, tôi dành bốn mùa hè làm việc và giúp quản lý một chương trình hè dành cho thanh thiếu niên tại khuôn viên trường Cao đẳng Wellesley. Sau đó, tôi làm việc tại một trung tâm giáo dục dành cho trẻ ở độ tuổi đến trường tại Boston rồi mở ra một trung tâm tương tự tại Nam California và làm giám đốc. Hai công việc trên đều là những trải nghiệm quan trọng khi tôi chuyển từ lĩnh vực kinh doanh sang giáo dục. Tôi nhận thấy trải nghiệm làm việc cùng trẻ em thật ý nghĩa đến nỗi nó lấn át niềm đam mê vào thế giới kinh doanh của mình, ít nhất ở khoảng thời gian này.
Tôi nhận được nhiều câu hỏi từ phụ huynh về cuộc sống tình cảm. (Đúng vậy, cảm giác hơi lạ khi bị một người mới gặp
lần đầu hỏi chi tiết về chuyện tình cảm cá nhân). Mặc dù tôi không nghĩ việc kể chi tiết về những người yêu cũ là thích hợp, nhưng tôi sẽ nói rằng tôi cảm thấy rất may mắn trong những mối quan hệ này. Tôi đã có cơ hội ở cùng những người phụ nữ rất tuyệt vời và biết quan tâm trong cuộc sống của mình. Mặc dù chưa kết hôn, tôi cũng hiểu thế nào là những mối quan hệ thân thiết và viên mãn.
Trong cuốn sách này, tôi sẽ nói về người bạn gái cũ ấy và con trai cô ấy (tất nhiên tên nhân vật đã được thay đổi). Nguyên do là con trai cô ấy mắc hội chứng tự kỷ (chúng tôi gọi cậu bé là James) và khi sống chung, chúng tôi cùng nhau thực hành The Son-Rise Program® với cậu bé. Tôi rất thích và coi trọng khoảng thời gian của tôi cùng James, cậu bé lúc đó khoảng 5 đến 6 tuổi. Tôi cũng có nhiều trải nghiệm khác với cậu bé mà tôi dùng làm tư liệu trong cuốn sách này, một trong số những trải nghiệm chuyên môn khi tôi làm việc cùng trẻ và phụ huynh.
Mẹ James là một người phụ nữ tuyệt vời trên mọi phương diện. Cô ấy tận tâm với James. Cô ấy có nguồn năng lượng vô tận và trí thông minh tuyệt vời khiến cho người khác cảm thấy rất tuyệt khi ở bên. Cô ấy cũng khá hài hước: Khi tôi yêu cầu cô ấy chọn một cái tên mà tôi sẽ dùng trong cuốn sách này, cô ấy chọn tên Charlotte vì đó là tên nhân vật yêu thích của cô ấy trong phim Sex and the City. Đối với tôi, cô ấy là một người đáng yêu, dịu dàng và tận tâm. Mặc dù mối quan hệ của chúng tôi không đi tới kết quả cao nhất, cô ấy vẫn là một trong những người bạn thân và gần gũi nhất với tôi.
Để trả lời câu hỏi mà mọi người thường xuyên hỏi tôi: Không tôi chẳng còn bất cứ dấu vết gì của hội chứng tự kỷ nữa. Tôi không còn lén xoay đĩa và thấy các tình huống xã hội khó khăn nữa. Tôi chỉ là một người bình thường, sống cuộc đời của mình.
Mỉa mai thay, đây là chủ đề giao tiếp mà tôi thường gặp nhất. Tôi không nổi bật ở các lĩnh vực mà tôi nên giỏi – đó là kể về quá khứ của mình – về tổ chức, lịch làm việc, các chủ đề kỹ thuật. Bạn hãy tự tìm hiểu đi.
Do tôi nhận được nhiều câu hỏi đầy hoài nghi về việc hồi phục khỏi tự kỷ nói chung và trường hợp cụ thể của tôi nói riêng, tôi sẽ giải thích thêm chút về việc này. Như một loại văn hóa, chúng ta vẫn bị mắc kẹt vào định kiến: “Tự kỷ là một tình trạng cả đời”. Vấn đề ở đây là tư tưởng này cắt đứt cơ hội của trẻ và lời tiên đoán tự khắc trở nên đúng.
Tôi đã có dịp trò chuyện cùng những vị phụ huynh, những người đã được nói cho biết – bởi những người chưa từng gặp tôi – rằng tôi chưa bao giờ hồi phục và hiện giờ đang sống trong một trung tâm. Những dịp hiếm hoi tôi có gặp những người khẳng định điều trên và họ nhìn thấy tôi như một người bình thường, họ thay đổi lập trường ngay, thay vào đó họ nói rằng, chứng tự kỷ của tôi là một chẩn đoán sai và ngay từ đầu tôi chưa bao giờ mắc chứng tự kỷ.
Không tính đến quan điểm lạ lùng của họ, tôi thấy lời khẳng định trên thú vị vì lí do sau: Các bạn vẫn còn nhớ người mẹ trong The Son-Rise Program – người đã khỏi bệnh ung thư mà tôi đề cập trước đó chứ? Chưa từng có người nào tiếp cận bà ấy và nói: “Chị biết đấy vì giờ chị chẳng bị ung thư, nên chắc là chị chưa từng mắc ung thư trước đây”. Rõ ràng chúng ta có thể chấp nhận một người khỏi hẳn một trong những căn bệnh chết người nhất thế giới, nhưng khi đối mặt với việc một đứa trẻ ba tuổi mắc tự kỷ, chúng ta lại không thể chấp nhận bất cứ điều gì ngoài nghĩ đó là một bản án cả đời. Điều đó làm tôi thấy hụt hẫng.
Rốt cục thì, người ta có thể nói bất kỳ điều gì họ muốn về câu chuyện của tôi, bởi tôi có thể là người đầu tiên nhưng chắc chắn không phải là người cuối cùng. Trong một phần tư thế kỷ, phụ huynh từ khắp thế giới tham gia vào các chương trình đào tạo tại ATCA – dành thời gian, năng lượng và tình yêu – và đạt được những kết quả đáng kể với con cái họ. Nhiều đứa trẻ sau tôi đã hồi phục hoàn toàn. Chúng ta sẽ nói gì đây – nói rằng tất cả những đứa trẻ đó chưa từng mắc chứng tự kỷ ư?
Tất nhiên hành trình của mỗi đứa trẻ là độc nhất. Tôi đã thấy rất nhiều đứa trẻ – mặc dù không hồi phục hoàn toàn – đã có những tiến triển vượt bậc. Tôi đã chứng kiến những đứa trẻ
không phát triển ngôn ngữ học cách nói chuyện. Tôi đã thấy những đứa trẻ không có bạn hòa mình vào cuộc sống xã hội với những người bạn thân. Tôi đã thấy những người trưởng thành độ tuổi ba mươi từ bỏ môi trường được thiết lập sẵn cho họ để tự sống bằng công việc, bạn bè và các mối quan hệ tình cảm. Có rất nhiều cách phát triển mà những đứa trẻ yêu quý của chúng ta mắc tự kỷ có thể đạt được và mỗi thành tựu đó đều là một chiến thắng.
Tuy nhiên, điều quan trọng là chúng ta thừa nhận khả năng hồi phục để rồi từ đó, mọi đứa trẻ mắc tự kỷ đều được trao cho một cơ hội. Mặc dù không đoán được mỗi đứa trẻ sẽ kết thúc như thế nào, nhưng tôi biết bản thân tôi và các đồng nghiệp tại ATCA cảm thấy lựa chọn đạo đức duy nhất chúng tôi có là đối xử với tất cả những người tự kỷ dù là trẻ hay người lớn mà chúng tôi làm việc cùng, bằng niềm tin rằng họ sẽ hồi phục. Nhờ đó, chúng tôi không làm mất các cơ hội quý giá của họ và đảm bảo chắc chắn rằng, họ sẽ phát triển đến mức xa nhất có thể. Con nho nan ninh cả năm là sản
Tôi có thể chắc chắn với bạn là, làm việc cùng những bậc cha mẹ này và chứng kiến tình yêu sâu đậm mà họ dành cho con cái làm tôi hồi tưởng lại hành trình cha mẹ giúp đỡ tôi. Tôi thực
sự biết ơn họ vì đã có cơ hội, cùng với hơn 70 nhân viên tận tâm của ATCA, để hỗ trợ các vị phụ huynh giúp con theo cách tương tự.
Trích từ cuốn “VƯỢT QUA CHỨNG TỰ KỶ Với THE SON – RISE PROGRAM” của tác giả: Raun K.Kaufman.
•Nội dung video ko minh họa cho bài viết trên:
Sách nói TÔI DẠY CON TỰ KỶ NHƯ THẾ – Ths Khánh Vân:
Phần 1: https://youtu.be/7ivQwiT8vkk
Phần 2: https://youtu.be/mcEpOKeVq4c
Phần 3: https://youtu.be/EQx0Z9hPJPQ
Phần 4: https://youtu.be/Oex27z4Xx_E
Phần 5: https://youtu.be/rxuHZdvBA20
Phần 6: https://youtu.be/LCJJ5ceklSA
Phần 7: https://youtu.be/x-b5yXUduhM
Để nhận giáo án dạy con ở nhà bạn liên hệ •ThS Khánh Vân – zalo: 0833985257
•Fanpage DẠY CON CHẬM NÓI: https://www.facebook.com/ToiDayConTuKy?mibextid=LQQJ4d
