Câu chuyện của tôi Khi tôi còn là một đứa trẻ, cha mẹ (Barry Neil Kaufman và Samahria Lyte Kaufman) đã nhận thấy tôi phát triển rất khác với hai người chị của mình. Tôi khóc liên tục không ngừng. Khi được bế lên, hai cánh tay của tôi buông thõng sang hai bên. Trước sinh nhật đầu tiên, tôi bị nhiễm trùng tai và họng nghiêm trọng, đi kèm dị ứng nặng với thuốc kháng sinh. Tính mạng của tôi như chỉ mành treo chuông. Sau một loạt các kiểm tra thính giác, người ta nói với cha mẹ tôi rằng, tôi có biểu hiện bị điếc. Sau nhiều tháng trôi qua, tôi dường như ngày càng có cảm giác bị tách biệt, rồi chìm sâu hơn vào thế giới riêng của mình. Tôi không phản ứng với tên của mình nữa. Tôi ngừng tương tác bằng mắt. Tôi dường như chối từ và vô hình trước những âm thanh và hình ảnh quanh mình. Tôi trở nên điếc trước âm thanh ồn ào ngay cạnh mình, nhưng lại bị thu hút bởi tiếng thì thầm tưởng chừng như không nghe được từ căn phòng bên cạnh. Tôi không còn quan tâm đến những người xung quanh, nhưng tôi vẫn duy trì niềm hứng thú với những đồ vật bất động, nhìn chằm chằm vào một cây bút, một vết xước trên tường, thậm chí là hai bàn tay của tôi trong suốt thời gian dài. Tôi không thích bị đụng chạm hay ôm ấp. Tôi không nói gì cả (cũng không la hét, khóc, chỉ trỏ hay làm bất kì điều gì để truyền đạt những mong muốn của bản thân), thể hiện sự câm lặng hoàn toàn, đối lập hoàn toàn với thời kỳ khóc lóc trường kì trước đây. Và rồi có điều gì đó thật lạ: Tôi bị những hành động đơn giản hay lặp đi lặp lại cuốn hút như xoay gờ của những chiếc đĩa ăn trên sàn nhà hàng giờ liền, lắc lư người trước sau, vỗ hai tay trước mặt. Khi tình trạng của tôi trở nên xấu đi, cha mẹ tôi tìm hết chuyên gia này đến chuyên gia khác, cố gắng tìm ra vấn đề ở đây là gì. Những bài kiểm tra, gõ những cây bút chì, lắc đầu, rồi nhiều bài kiểm tra hơn nữa. (Hãy nhớ là tôi ra đời vào năm 1973, năm mà tự kỷ thực sự ít phổ biến hơn bây giờ. Nghiên cứu mới nhất từ Trung tâm Phòng chống và Kiểm soát Dịch bệnh (CDC) đưa ra tỷ lệ mắc tự kỷ là một trên 50 trẻ.) Ngay sau đó tôi bị chẩn đoán tự kỷ nghiêm trọng. Người ta cho cha mẹ tôi biết IQ của tôi chỉ đạt dưới 30. Điều gây sốc lại không phải đến từ chẩn đoán tự kỷ, mà từ những tiên lượng người ta nói với cha mẹ: Tôi không thể làm được và đạt được gì cả. Như nhiều phụ huynh thời nay, cha mẹ tôi đã được cho biết tiên lượng này là chắc chắn. Tôi sẽ không bao giờ nói hay giao tiếp bằng bất cứ hình thức có nghĩa nào. Tôi sẽ không bao giờ thích con người hơn các đồ vật. Tôi sẽ không bao giờ thoát khỏi thế giới đơn độc của mình và trở nên “bình thường”. Hơn nữa, tôi sẽ không bao giờ học đại học, có một công việc hay chơi bóng chày. Tôi không bao giờ yêu, lái một chiếc xe hoặc viết được một bài thơ. Vào một ngày nào đó, tôi có thể tự mặc quần áo hay dùng muỗng nĩa khi ăn, nhưng đó là khả năng cao nhất mà tôi có. Khi đang tìm kiếm giải pháp, cha mẹ tôi chỉ nhận được những lời tuyên bố tàn nhẫn. Họ tìm kiếm ánh sáng cuối đường hầm, nhưng lại chỉ nhận được những tiên lượng đen tối. Hết lần này đến lần khác, họ luôn được nhắc nhở phải nhớ: Tự kỷ là một tình trạng cả đời. Các chuyên gia thông báo rằng, cha mẹ sẽ cần xem xét tới Trung tâm điều trị vĩnh viễn, để chắc chắn tôi có thể được chăm sóc đúng đắn khi lớn lên. Tôi luôn ngưỡng mộ những gì cha mẹ đã chọn thực hiện khi đối mặt với lời phán quyết này. Họ không tin vào những gì được tư vấn. Họ không gạt bỏ tôi. Thay vào đó, họ quay lưng lại tất cả những lời tiên lượng xấu. Cha mẹ nhìn vào tôi và thấy những khả năng, chứ không phải những khiếm khuyết. Thay vì nhìn tôi e dè, họ nhìn tôi với những điều tuyệt vời. Và rồi họ bắt đầu thử nghiệm. Họ tìm kiếm để tạo ra một môi trường mà tôi sẽ thực sự cảm thấy an toàn ở đó. Họ không thúc ép tôi. Họ không cố gắng thay đổi các hành vi của tôi. Đầu…
1. Sự hồi phục của tôi từ hội chứng tự kỷ và điều kỳ diệu sau “hy vọng viển vông”
Bạn yêu con mình hơn bất cứ điều gì trên đời. Từ những ngày đầu con chào đời, rất lâu trước khi chẩn đoán nào được đưa ra, chắc bạn đã có hàng trăm hi vọng, mơ ước và kế…
7. LỜI KHUYÊN CHO CÁC BẬC PHỤ HUYNH
Tôi đọc và ứng dụng phương pháp can thiệp hành vi trên nhiều đứa trẻ tự kỉ, nhưng không phải đứa trẻ tự kỉ nào khi áp dụng cũng cho ta kết quả như nhau, một số trẻ tỏ ra…
6. MỘT CHƯƠNG TRÌNH CAN THIỆP ĐÚNG ĐẮN
Tôi đã lên chương trình và soạn giáo án cho sinh viên từ thứ hai đến thứ bẩy mỗi buổi hai tiếng. Trong hai tiếng này các hoạt động cho một buổi gồm 4 lĩnh vực: Thể chất, ngôn ngữ,…
